Bà Lệ cười tươi:
- Còn đủ sức hớp hồn thằng Tuấn được mà!
Vuốt mái tóc giả của con, bà lại khen:
- Nó còn mượt mà hơn là tóc cũ của con nữa!
Họ sang nhà Tuấn, trong lúc anh chàng đi ra chợ chưa về thì bà Sương, mẹ Tuấn đã kể liền câu chuyện mà lúc đó vẫn còn chưa lấy lại bình tĩnh:
- Tối qua nhà này có ma chị ơi!
Bà Lệ ngạc nhiên:
- Ma thế nào?
- Thằng Tuấn gặp ma mới kỳ lạ chứ! Tôi đang ngủ nửa đêm thì nghe nó la hoảng lên. Khi tôi chạy qua gọi nó dậy thì nó chỉ tay ra phía cửa sổ vừa la lớn, tôi hỏi nó thấy gì, nó nói có cô nào đó cứ đòi nó phải đi với cô ta!
Rồi bà hạ thấp giọng:
- Nghe thằng Tuấn kể thì cô gái đó có mái tóc dài, nhưng gương mặt khi thì đẹp như tiên nga, lúc lại như quỷ dạ xoa. Từ sáng tới giờ nó vẫn còn chưa hoàn hồn, nên phải đi bác sĩ lấy thuốc uống giờ vẫn chưa về!
Vừa nghe tới đó bỗng Ngọc Hà hơi run, cô hỏi lại:
- Anh Tuấn thấy ác mộng đó lúc mấy giờ?
- Quá nửa đêm, hình như là hơn ba giờ sáng gì đó…
Bà Lệ chợt kêu lên:
- Đúng giờ đó!
Bà Sương ngạc nhiên:
- Chị nói đúng giờ là sao?
Ngọc Hà buột miệng nói thay mẹ:
- Giờ đó con cũng gặp chuyện lạ!
Bà Sương vừa nhìn sang Hà định hỏi thì lúc ấy Tuấn từ ngoài bước vào.
Anh chàng khựng lại ngay và nhìn trân trối vào Ngọc Hà, với vẻ bàng hoàng:
- Chẳng lẽ lại là… em?
Mọi người chưng hửng, trong lúc Hà kinh ngạc:
- Anh… nói em?
Tuấn không rời mắt khỏi Hà, anh lắp bắp:
- Đúng… đúng là…
Rồi anh vùng la to:
- Chính là em…
Rồi anh bước tới gần hơn, chụp lấy vai Hà lắc mạnh:
- Em vào phòng anh đêm qua phải không?
Lúc này bà Lệ không nhịn được, bà la lên:
- Nè, nó là con gái tôi, không cho phép ai nói xấu nó! Cậu nhìn thấy quỷ ma gì là chuyện của cậu, chứ còn con gái tôi suốt đêm qua ở nhà với tôi, và mới qua đây nãy giờ!
Bà Sương cũng chen vào:
- Con đừng trông gà hóa cuốc. Hãy bình tĩnh lại con…
Tuấn vẫn nhìn Hà như nhìn một người lạ, phải mất một lúc anh mới kéo ghế ngồi xuống và bình tâm lại:
- Con xin lỗi má, xin lỗi Hà. Chỉ vì đêm qua là một cơn ác mộng mà lan dau con gặp phải?
Rồi Tuấn quay sang nhẹ giọng với Hà:
- Nửa đêm tự dưng anh có cảm giác như có người gọi tên mình, khi anh mở mắt ra thì thấy một dáng người giống hệt như em đang đứng ngay cửa sổ. Anh vừa định cất tiếng gọi thì bỗng người ấy quay lại nhìn, và anh… muốn đứng tim bởi bộ mặt quỷ của cô ta! Anh chưa từng nhìn thấy một gương mặt như vậy nên nhất thời gần như á khẩu không kêu lên được tiếng nào. Cho đến khi anh lấy lại thần hồn, vừa tính mở miệng ra kêu thì chợt người ấy nhìn anh cười và… gương mặt lại trở nên hiền hòa, đẹp như một thien than! Có lúc cô ta đẹp y như em, lại có nét của em…
Tuấn siết chặt tay Hà:
- Cho anh xin lỗi.
Ngọc Hà vụt nói:
- Em cũng thấy gần giống như anh vậy! Cũng một bộ mặt như quỷ…
Cô kể lại đầu đuôi câu chuyện. Vừa nghe xong, bà Sương kêu lên:
- Như vậy là cả hai đứa đều thấy một lượt!
Bà Lệ cũng nói:
- Chính mắt tôi cũng nhìn thấy đúng như vậy.
Tuấn kể lại chuyện mình đi khám thầy thuốc:
- Ông bác sĩ này giỏi lắm, chuyên trị bệnh tâm thần. Sau khi nghe anh kể, ông ấy bắt mạch, rồi khi nhìn vào mắt anh, ông nói rằng anh đang bị một cái gì đó ám!
Ngọc Hà ngạc nhiên:
- Bác sĩ tây y đâu có tin chuyện quỷ ma, sao có chuyện quỷ ám ở đây?
- Ông bác sĩ này còn kiêm luôn nghiên cứu về tâm linh học, nên ông nói không thể bỏ qua yếu tố duy tâm này. Ông ấy còn dặn anh nếu có người yêu thì nên dẫn tới để ông coi sắc diện, ông có thể kết hợp tây y và tâm linh để tìm ra manh mối chuyện kỳ lạ này.
Ngọc Hà tuy lo ngại, nhưng cô vẫn muốn được nghe chính ông bác sĩ nói, nên cô nói nhỏ với Tuấn:
- Lát nữa nếu được thì anh dẫn em tới đó với!
Tuấn biết nếu đồng ý thì sẽ gặp sự phản đối của hai bà mẹ, nên anh chỉ ngầm nhận lời với Hà. Lát sau khi xong giờ cơm, anh tìm cách rủ Hà ra ngoài:
- Má cho phép con dẫn Hà đi coi mấy thứ nữ trang một chút.
Hai bà mẹ ưng thuận ngay và còn dặn:
- Đi đâu cũng được, miễn là nhớ về trước trời tối để còn về bên nhà cho kịp.
Vị bác sĩ tiếp Hà với sự có mặt của Tuấn. Khi bắt mạch xong, ông bảo Hà nhìn vào mắt ông và bất chợt ông kêu lên:
- Nhãn quan cô còn đáng lo ngại hơn cậu Tuấn nữa!
- Đây là vợ sắp cưới của con, bác sĩ xem kỹ giùm con!
- Mạch không ổn định, nhưng đáng ngại hơn là ánh mắt thiếu thần, như vừa trải qua một chuyện gì đó dữ lắm! Cô nói thật lòng, cô vừa bị gì?
Hà không giấu:
- Dạ, đêm qua con cũng thấy ác mộng như anh Tuấn. Chỉ có điều hình ảnh quỷ quái lại ở chính… gương mặt con.
Vị bác sĩ trầm ngâm một lúc rồi giở một quyển sách bằng tiếng Pháp, lật ra một đoạn được ông đánh dấu bằng bút đỏ, ông nói:
- Trường hợp của cô cậu gần giống với trong này, ở châu Âu đã từng xảy ra những hiện tượng như vậy, người ta gọi đó là bị ma ám, mà dân ta gọi nôm na là ma nhập!
Tuấn hỏi:
- Nhưng sao ma lại nhập cùng lúc cả hai chúng tôi?
- Không có gì lạ cả. Khi một cái vong hiện về thì nó tìm đúng cái mà ta gọi là vía hạp với nó nhất để cho vía đó thấy. Vong hồn không phải là vật thể hiện hữu, nên việc cùng lúc cho cả hai người ở hai nơi xa cách nhau nhìn thấy là điều có thể xảy ra. Giữa vong hồn và vía người sống giao lưu với nhau qua thế giới tâm linh chứ không phải hiện thực!
Ông trấn an:
- Tuy nhiên cô cậu cũng chớ quá lo lang. Sẽ không có việc gì nữa, miễn là đừng nghĩ về nó nữa.
Thật ra trong đầu của hai người có nghĩ gì về ai đó đang làm cho họ bị ám ảnh đâu? Thậm chí Ngọc Hà còn chưa hiểu tại sao mình bị như vậy? Cô dò hỏi Tuấn:
- Anh có gặp hay bị ám ảnh gì về cô gái nào đó không?
Tuấn lắc đầu rất dứt khoát:
- Không hề có!
Họ trở về nhà thì trời hơi tối, bà Sương bàn:
- Tối rối, mà đường từ đây về bên nhà cũng khó đi, hay là chị sui với Ngọc Hà cứ ở lại ngủ rồi sáng mai thằng Tuấn nó đưa về sớm.
Bà Lệ muốn đồng ý, nhưng Hà lại tỏ ra bồn chồn:
- Có lẽ con xin phép về. Đây về bên đó cũng không xa, chỉ đi chừng nửa tiếng là tới, mà trời cũng chưa tối lắm. Con xin phép.
Thấy vậy, bà Lệ cũng nói:
- Thôi, để mẹ con tôi về. Sáng mai con Hà còn phải đi đo áo cưới nữa. Chỉ còn một tuần nữa thôi chứ mấy!
Bà Sương bảo Tuấn:
- Vậy con lấy ghe chạy theo, đưa chị sui và Hà về. Con kêu đứa nào đó cùng đi, để lượt về nó chèo cho con.
Tuấn cười:
- Con đi một mình được chứ bộ. Đưa vợ về mà cũng cần vệ sĩ nữa sao má!
Lúc qua, mẹ con bà Lệ đi bằng xe lôi, bây giờ đi bằng ghe an toàn hơn, nên bà nói với Tuấn:
- Con chèo chậm thôi, lâu lắm má không đi ghe nên muốn nhìn sông nước một chút.
Trang 1,2,3,4